Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Súc sinh súc vật tràn trề thế gian



1000 năm xáo thịt nồi da
1000 năm nô lệ chẳng ra cái gì!
Quân hại nhân đôi nhu mì
Chính quyền tham nhũng tì tì kiếm ăn
Chu dẩn một lũ bà rằn
An ninh nội địa đảng chăn dắt rồi
Cối chày lên xuống lắm lời
Đất liền hải đảo biển khơi mất dần
Quý Ly vì quá sợ dân
Nhà tan nước mất mộ phần về quê!
Đầy rẫy man rợ u mê
Súc sinh súc vật tràn trề thế gian
 

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Pháp đình xét xử tưng bừng games



Tá Ca nổ súng đoàng đoàng

Súc sinh, súc vật hàng hàng nổi lên


Cướp -ziết-hiếp khắp mọi miền

Tham nhũng xiên sắc xóc tiền chắc tay


Chuột Lú mắt cụp cay cay

Chuột Đê thoát tội đuôi quay quắt mừng


Mèo Nẽng mắt mở trừng trừng

Pháp đình xét xử tưng bừng games





Mặt nạc (1)




Mặc nạc ở bộ thương công
Húp tiền xúc tiến đã lên chức rồi

Hợp đồng chia chác gas oil
Súc sinh chấm mút, thượng ngôi vục đầu

Mặt nạc già mõ hóng chầu
Quay cò khen nịnh tráp hầu kiếm ăn!

Lưỡi cày tuyên úy, Lú nhăn
Chúng bay húp đậm để anh hẻo phèo?

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Hôi nặng như rận * “mùa Xuân” ngọ già




Khỉ vâu khẹc khẹc diễn đàn

Hôi nặng như rận “mùa Xuân” ngọ già

Cóc cụ mạo kinh tế tế gia

Chuyên trò hớt váng hùa la phun vào

Dặt dẹo một lũ tào lao

Húp cháo liếm bát đã bao năm rồi

Lươn già hóa rắn định xơi

bánh kẹp chả nhái cuối đời lai rai!

Nhà nước súc vật rất tài

Mớm hàm chu dần mõm nhai rẻ mồi!
---------------
*xã hội dân sự
Khỉ vâu nguyên thượng thư Bình chuẩn
Cóc cụ nguyên viện trưởng nói leo 
                                                               

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Thịt chó tháng Tư




Em ở hải ngoại về thăm anh, tuổi đều ngả về cuối “thất thập”.

Năm 1952, em đang đi câu thì bị bọn sài lang đưa đi quân dịch tít vào Nam. Anh đi bắn đòm  trở về lý lịch bị đen, em nó cũng nhọ, nhưng chiến trận, giết chóc đồng loại, thảm sát đối phương là phép thử, chúng đều lên hàm tá quyền uy và bổng lộc. 

Năm 1975, em chạy biến, anh mất quân hàm tướng dù chiến tích khá lẫy lừng.

Một ngày chúng gặp nhau trên quê hương, dưới mái phố ngày xưa…tuổi già hận thù cũng nguôi ngoai theo năm tháng.

Em trìu mến mời anh “Lúc nhỏ anh em mình thích ăn thịt chó, nay em mời anh. Anh chỉ nhà hàng”.

Anh nhăn nhăn nhớ tháng năm ấu thơ mỗi khi về quê giỗ chạp chúng được ăn thịt cầy bẩy món, và chúng đã nếm tiết canh. Chiều lòng người em, anh dẫn em đến quán mộc tồn Nhật Tân, và ngày xưa thân ái hiện lên, khói rơm thơm, mâm đĩa bày trên nhà sàn.

Anh em nhấp ly rượu, khóc thương cha mẹ, quê hương, lầm lỗi của một thời tao loạn.

Nhưng chúng vẫn ăn thịt chó bên đồng loại xôn xao, ào ào hốc húp mộc tồn.