Em ở hải ngoại
về thăm anh, tuổi đều ngả về cuối “thất thập”.
Năm 1952, em
đang đi câu thì bị bọn sài lang đưa đi quân dịch tít vào Nam. Anh đi bắn đòm trở về lý lịch bị đen, em nó cũng nhọ, nhưng
chiến trận, giết chóc đồng loại, thảm sát đối phương là phép thử, chúng đều lên hàm tá
quyền uy và bổng lộc.
Năm 1975, em
chạy biến, anh mất quân hàm tướng dù chiến tích khá lẫy lừng.
Một ngày
chúng gặp nhau trên quê hương, dưới mái phố ngày xưa…tuổi già hận thù cũng
nguôi ngoai theo năm tháng.
Em trìu mến mời
anh “Lúc nhỏ anh em mình thích ăn thịt chó, nay em mời anh. Anh chỉ nhà hàng”.
Anh nhăn nhăn
nhớ tháng năm ấu thơ mỗi khi về quê giỗ chạp chúng được ăn thịt cầy bẩy món, và
chúng đã nếm tiết canh. Chiều lòng người em, anh dẫn em đến quán mộc tồn Nhật
Tân, và ngày xưa thân ái hiện lên, khói rơm thơm, mâm đĩa bày trên nhà sàn.
Anh em nhấp
ly rượu, khóc thương cha mẹ, quê hương, lầm lỗi của một thời tao loạn.
Nhưng chúng vẫn
ăn thịt chó bên đồng loại xôn xao, ào ào hốc húp mộc tồn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét